đại danh từ
Định nghĩa
Danh từ: - Từ loại dùng để thay thế cho danh từ: "đại danh từ" là thuật ngữ ngôn ngữ học (cũ, ít dùng hiện nay) chỉ những từ dùng để thay thế cho một danh từ hoặc cụm danh từ đã được nhắc đến trước đó, nhằm tránh lặp lại. Thuật ngữ hiện đại phổ biến hơn là "đại từ".
Ví dụ sử dụng
- ("Cô ấy" đóng vai trò thay thế danh từ "Lan" để tránh lặp.)
- ("Nó" thay thế cho danh từ chỉ đối tượng nào đó.)
Các cách sử dụng nâng cao
- Trong ngữ pháp cổ điển: "đại danh từ" được dùng để phân loại các từ như "tôi", "anh", "nó", "họ", "ai", "gì" – vốn thay thế cho danh từ chỉ người, vật, hoặc sự việc.
- Các đại danh từ nhân xưng như "tôi", "chúng tôi" thường được dùng trong giao tiếp. (Các từ thay thế cho người nói hoặc nhóm người.)
Biến thể và từ gần giống
Đại từ (danh từ): thuật ngữ hiện đại thay thế cho "đại danh từ", mang cùng nghĩa.
- Đại từ là từ dùng để thay thế cho danh từ hoặc cụm danh từ. (Ví dụ: "tôi", "anh ấy", "cái đó".)
Danh từ (danh từ): từ loại chỉ sự vật, hiện tượng, khái niệm – không có chức năng thay thế.
- "Nhà", "cây", "tình yêu" là danh từ. (Chúng chỉ đối tượng cụ thể hoặc trừu tượng.)
Từ đồng nghĩa
- Đại từ: từ đồng nghĩa hoàn toàn, được dùng phổ biến trong ngôn ngữ học hiện đại.
- Thay thế từ: cụm từ mô tả chức năng của đại danh từ, nhưng không phải thuật ngữ chính thức.
Thành ngữ liên quan
- Không có thành ngữ phổ biến liên quan trực tiếp đến "đại danh từ" vì đây là thuật ngữ kỹ thuật.